Connect with us

What are you looking for?

TIN TỨC

‘Sài Gòn tôi sẽ’, ‘Thành phố gì kỳ’ của thầy giáo 9X Nguyễn Thái Dương được được nhiều nghệ sĩ cover

Gia đình ca sĩ Cẩm Vân, các ca sĩ Ngọc Linh, Thái Trinh, Nhật Hạ, diễn viên – ca sĩ Trương Quỳnh Anh, Ngân Khánh, MC Quyền Linh đã xin phép sử dụng bài hát về Sài Gòn – TP.HCM của thầy giáo 9X Nguyễn Thái Dương.

Từ khi Sài Gòn – TP.HCM bước vào giai đoạn bùng phát dịch Covid-19 lần thứ 4, thầy giáo 9X Nguyễn Thái Dương đã chia sẻ đến cộng đồng người nghe 3 ca khúc do anh viết và thể hiện: Sài Gòn tôi sẽ, Mẹ chờ con nhé (dành tặng tuyến đầu chống dịch, cho những ai vẫn chưa được về nhà), Thành phố gì kỳ.

Trong đó, ca khúc về thành phố những ngày “trọng thương” Sài Gòn tôi sẽ được lan tỏa mạnh mẽ trên mạng xã hội, kế đó là Thành phố gì kỳ – bài hát gợi lên hình ảnh của một thành phố hào sảng, bao dung, nghĩa tình. Riêng bài hát Mẹ chờ con nhé, tuy chưa có độ phổ biến như những giai điệu dễ lay động dành cho thành phố, nhưng cũng là một trong những ca khúc chứa đựng nhiều cảm xúc, thể hiện được tiếng lòng của người trong cuộc – lực lượng ở tuyến đầu chống dịch.

Thầy giáo Nguyễn Thái Dương cho biết cùng với nhiều nghệ sĩ nổi tiếng (có liên hệ xin sử dụng hoặc không – vì anh từng thông tin trên trang Facebook cá nhân rằng cho phép mọi người sử dụng mà không cần hỏi), có không ít nghệ sĩ ít nổi tiếng khác hay các giảng viên thanh nhạc hoặc người yêu thích bài hát đã góp phần lan tỏa tình yêu thương, sự chia sẻ, niềm lạc quan cũng như truyền đi năng lượng tích cực trong giai đoạn này.

Cùng bản gốc do chính tác giả thể hiện, các bản cover của mỗi nghệ sĩ, dù sinh ra và lớn lên nơi đây hay đến vùng đất này lập nghiệp, đều mang lại những tình cảm, cảm xúc riêng của họ dành cho Sài Gòn – TP.HCM. Có không ít ý kiến cho rằng với những bài hát này, tác giả – dù không phải ca sĩ và nhạc sĩ chuyên nghiệp, là người mang đến xúc cảm nhiều nhất cho người nghe.

Theo thầy giáo 9X Nguyễn Thái Dương, “ngay cả tôi khi biểu diễn bài Sài Gòn tôi sẽ những lần sau cũng không bằng lần đầu tiên – lúc mọi cảm xúc còn mới toanh, nguyên vẹn”. Vì thế trước lời khen dành cho mình, anh bảo: “Có một câu trong tiếng Anh: Cái đẹp tùy thuộc vào mắt người nhìn (Beauty is in the eye of the beholder), bài hát cũng vậy, cái hay ở trong tai của người nghe. Vì vậy nhận được những lời khen làm mình hơi ngại chứ không biết nói thế nào (cười)”. “Như nhạc Trịnh, công chúng thường muốn nghe nhạc sĩ hát hơn, vì nhạc sĩ là người hiểu hơn hết tác phẩm của họ. Nhưng để gọi là hay nhất thì chưa chắc, vì mỗi ca sĩ có cách thể hiện phù hợp với đối tượng khán giả của mình, cô Khánh Ly hát theo lăng kính của cô, còn ca sĩ trẻ như Miu Lê có cách thể hiện của cô ấy…”.

Trương Quỳnh Anh cover “Thành phố gì kỳ”, truyền tinh thần lạc quan cho người dân và tuyến đầu chống dịch.

Có điều khá thú vị là sau khi Thành phố gì kỳ được chia sẻ trên kênh YouTube cũng như Facebook của thầy giáo 9X Nguyễn Thái Dương, nhiều khán giả đề xuất anh đổi tên thành Thành phố diệu kỳ, nghe sẽ nghệ thuật hơn. Tác giả cho biết anh tiếp thu và đã nghĩ về điều đó, “nhưng nghĩ hoài vẫn không thấy đúng. Bởi bài hát nói về những nghịch lý khó hiểu khiến người ta phải thốt lên ‘gì kỳ!’. Đó là cảm xúc ngạc nhiên về những thứ không bình thường, trái ngược mong đợi. Nó khác với việc bạn thấy một cái gì đó lung linh, siêu thực, nhiệm màu để phải thốt lên ‘diệu kỳ’ – lời khen”.

Và anh “chốt” lại rằng: “Không phải ‘diệu kỳ’. Vì tôi nào có ca ngợi. Trái lại, những hình ảnh trong bài hát chân chất, dân dã, thẳng thắn như chính con người ở đó. Nó phải là ‘gì kỳ’ – phải là một câu hỏi tu từ mang đậm chất phương ngữ Nam bộ mới được. Ở đây mỗi lần thấy gì nghịch lý người ta nói ‘gì kỳ dợ?!’. Đó là cụm từ hàng triệu người vẫn dùng, nên họ mới thấy gần gũi. Minh chứng là rất nhiều bình luận bên dưới ghẹo tôi ‘thầy giáo gì kỳ!’. Tôi nghe vui lắm! Chứ mà ai kêu ‘thầy giáo diệu kỳ!’ chắc là sẽ chạy tám thước”, anh hài hước nói.

Thầy giáo 9X Thái Dương từng chia sẻ khi sáng tác những ca khúc về Sài Gòn – TP.HCM rằng: “Ở cái thành phố kỳ lạ này, người đến đây vì hoa lệ hào nhoáng, nhưng lại không nỡ đi vì những bình dị đời thường. Khi người đi xa, những thứ níu chân họ không phải những điều vĩ đại, mà là những thứ gần gũi. Vỉa hè, quán cóc, ly cà phê sữa, từ lúc nào cũng trở thành thơ”. Do vậy, anh thường dùng điệu valse (Sài Gòn tôi sẽ) hay fox (Thành phố gì kỳ, Nhà tôi…) – những điệu nhạc thể hiện sự nhộn nhịp, tươi vui, dễ gần, mà theo anh “lý do là tôi muốn đơn giản hóa tất cả hình thức từ giai điệu đến hòa âm, cách thể hiện, càng đơn giản mộc mạc nhất thì người nghe dễ cảm nhất cái chất – nội dung ở bên trong”.

Thanhnien