Connect with us

What are you looking for?

KIẾN THỨC

Sự tinh tế trong trình diễn âm nhạc

Có rất nhiều nghệ sĩ biểu diễn và hàng triệu người đam mê âm nhạc, mong muốn trình diễn âm nhạc của mình đến khán giả bằng nhiều cách khác nhau. Tuy nhiên, có những điểm chung mà đa phần những bạn nghệ sĩ mới thường gặp phải làm giảm phần tinh tế và sự lôi cuốn trong trình diễn của mình. Hôm nay, ADAM Muzic sẽ gửi đến các bạn những bí quyết để tạo nên giá trị của sự tinh tế trong trình diễn âm nhạc.

1. Sự tinh tế từ lời giới thiệu

Thoạt nghe có vẻ không liên quan nhiều lắm đến trình diễn, đặc biệt với những bạn có kỹ năng biểu diễn và các kỹ thuật chuyên nghiệp. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận sâu hơn ở góc độ tâm lý và cảm xúc khán giả, việc bạn có một lời giới thiệu hay, dẫn dắt người nghe vào tác phẩm của bạn thì sự chú ý vào phần trình diễn cũng sẽ nhiều hơn. Điều này đặc biệt cần thiết khi không gian bạn đang hát bị thiếu mất sự tập trung từ khán giả hoặc tác phẩm của bạn quá mới lạ. Trong một số trường hợp, việc giới thiệu hút tai với giọng điệu hay, ý nghĩa truyền tải tốt còn làm khán giả cảm thấy ấn tượng về bạn và thậm chí sẵn sàng bỏ qua cho các lỗi sơ sót nếu lỡ xảy ra trong quá trình biểu diễn. Một trong những mẹo từ lời giới thiệu như sau:

  • Bạn cần cho khán giả biết bạn là ai.
  • Bạn nên chia sẻ cho khán giả biết qua câu chuyện về tác phẩm bạn sắp trình diễn.
  • Nếu tác phẩm từng đoạt giải thưởng hay đứng đầu các bảng xếp hạng thì bạn cũng nên chia sẻ thêm thông tin này để tạo thêm “giá trị” của tác phẩm đối với người chưa từng nghe qua.
  • Bạn cần nói đôi chút về tác giả và ca sĩ trình diễn trước đó để thể hiện sự tôn trọng
  • Nếu có thêm một sự ảnh hưởng nào nhận được từ tác phẩm, hãy chia sẻ nó. Ví dụ: ca khúc này từng giúp bản thân mình cảm thấy hạnh phúc hơn trong khoảng thời gian khó khăn thời sinh viên….
  • Dành tặng ca khúc này cho một vị khách hoặc nhóm khán giả bên dưới.

Tất cả những mẹo trên sẽ giúp bạn kết nối được với cảm xúc khán giản, giành được sự quan tâm của họ ngay từ những phút đầu tiên.

2. Sự tinh tế từ sắc thái mạnh nhẹ và cảm xúc

Một số bạn yêu nhạc và cả những nghệ sĩ mới, thường ít quan tâm đến điều này, và bạn thử nghĩ xem, thứ mà khán giả nhận được từ những nghệ sĩ như thế là một tác phẩm vô hồn. Nếu bạn đang trình diễn như thể mình đang thuộc bài thì hãy dừng lại, thay đổi ngay điều đó. Âm nhạc cần có sự tinh tế, cần có cảm xúc, và những điều đó bắt nguồn từ cảm nhận của bạn từ ca khúc, hãy dùng sự mạnh, nhẹ, dài ngắn của từng nốt nhạc, tiết tấu để khiến khán giả cảm nhận được cái bạn muốn nói mà không cần phải dùng lời nhạc để diễn tả. Âm nhạc, bản chất là ngôn ngữ không lời, nếu bạn làm được điều đó, bạn đã có được sự tinh tế đó.

Hãy tưởng tượng như thế này:

  • Bạn nên đánh những nốt nhạc nhẹ nhàng nếu bài hát đó có hàm nghĩa nói về một sự yếu đuối, ủy mị…
  • Những đoạn nhạc mang ý nghĩa bão tố, dữ dội lại cần những nốt nhạc mạnh mẽ.
  • Những tác phẩm nói về sự bất tận, dài đăng đẳng của thời gian thì nốt nhạc nên lê thê, kéo dài, đôi khi dài hơn, trễ hơn nhịp tí lại tạo được cảm giác chân thật hơn.
  • Cũng không ngoại lệ một số trường hợp sâu hơn trong những tác phẩm mang hàm ý trái ngược nhau, chẳng hạn như “hạnh phúc đến rơi nước mắt”, hay “cay đắng đến mức chỉ biết gượng cười”. Khi gặp những trường hợp này, bạn cần phải có một sự thấu cảm sâu hơn để cảm nhận và đưa ra được những cung bậc giai điệu phù hợp nhất.

Không có một công thức chung về sắc thái và sự tinh tế, tất cả đều là sự trải nghiệm của chính bạn dựa trên những gì bạn đã trải qua, trong đó có cả những giá trị nghệ thuật có được qua năm tháng. Có một môn học có thể giúp bạn hiểu được những điều này nhanh hơn, đó là Cảm thụ âm nhạc (Music Appreciation). Hãy bắt đầu với nó nhé.

3. Tinh tế trong cân đối âm lượng

Rất nhiều những nghệ sĩ trình diễn và nhiều ban nhạc có thói quen mở lớn âm lượng của mình khi trình diễn, đặc biệt là những đoạn độc tấu, thể hiện kỹ thuật… Việc nâng âm lượng chỉ tốt trong trường hợp âm lượng quá nhỏ và khán giả không thể nghe thấy hoặc khi kỹ thuật viên/kỹ sư âm thanh (sound engineer) không đủ nhạc cảm hoặc không chú ý để điều chỉnh âm lượng của bạn. Kể cả trong trường hợp này, việc nâng âm lượng cũng chỉ ở mức vừa phải, đừng cố vặn thật to để khán giả phải nghe thấy âm thanh của bạn, điều này gây ra sự khó chịu với khán giả dù họ không nói ra. Hãy để âm thanh đó vừa phải và khán giả sẽ cảm nhận được và sẽ thấy sự tinh tế từ tác phẩm cũng như phần trình diễn. Đối với ban nhạc, hoặc các kỹ thuật viên âm thanh, đôi khi việc vặn nhỏ những phần nhạc cụ khác sẽ làm tôn vinh phần nhạc cụ hoặc giọng hát còn lại hơn là vặn to những nhạc cụ, giọng hát chính, và tất nhiên, vẫn phải đảm bảo mức âm lượng không quá nhỏ để không gian trở nên xìu hoặc quá lớn đến ngưỡng khó chịu khi nghe.

Ngoài ra, mỗi không gian, mỗi đối tượng khán giả và thời điểm đều cần một sự cân đối âm lượng khác nhau. Hãy tưởng tượng một buổi tối lãng mạn ngày 14/2 nên là những tác phẩm với âm lượng vừa phải, ngược lại, trong không khí của rocker hay các buổi tiệc nhạc EDM thì âm lượng phải đụng nóc mới đáp ứng đủ sự phấn khích của khán giả.

4. Tinh tế trong cân đối âm tần

Âm tần là tần số âm thanh, mỗi nhạc cụ có một dãi âm tần chính, mỗi nốt nhạc cũng là một tần số, nếu quá nhiều nhạc cụ có dãi tần chính lại đánh cùng một lúc với nhau thì âm lượng của riêng dãi tần đó sẽ tăng đột biến, gây cảm giác ngột ngạt, khó chịu, trong khi các dãi tần còn lại thì thiếu, gây mất cân bằng âm tần.

Hiểu đơn giản hơn là thế này:

Khi ban nhạc có 3 nhạc cụ piano, guitar violin và thêm 1 giọng ca nam trung. Như vậy 4 âm thanh này nhạc cụ này có khả năng xảy ra sự chồng tần số nếu không xử lý khéo. Cả piano, guitar, violin và giọng nam trung đều có 1 dãi tần số giống nhau ở phần trung tần (middle frequency). Trong trường hợp trình diễn, nếu các nhạc cụ đều chỉ tập trung chơi các nốt nhạc ở khu vực này, bản nhạc sẽ trở nên rối rắm, hỗn độn.

Hãy xem hình bên dưới, đây là cách mix nhạc cụ trong một bài nhạc đơn giản, mỗi nhạc cụ đều có “không gian thở” riêng. Điều này có được sau quá trì cắt xén bớt tần số bởi các sound engineer, tuy nhiên, bạn cũng có thể góp phần làm sạch bài với một giải pháp đơn giản sau: những nhạc cụ nào có khả năng chơi ở các dãi tần khác ngoài tần trung thì nên chơi ở đó.

Ví dụ:

  • Piano có dãi tần rộng nhất, có thể mở rộng hai tay, tay trái đánh xuống phía trầm, từ C3 trở xuống A1, tay phải đánh lên phía cao hơn, ngay khu vực từ G4 trở lên.
  • Guitar có thể đảm nhiệm phần đệm, dù là cũng nằm ở tần trung, nhưng vì phần đệm của guitar sẽ góp phần mang tính nền về tiết tấu nên cảm giác chồng tần sẽ ít hơn, ngược lại, nó mang sự đầy đặn và có nhịp điệu rõ ràng hơn.
  • Violin nên đánh các câu lót ở phần trung cao, thi thoảng khi giọng hát đã trình diễn xong câu của mình, violin có thể đi gần xuống trung tần để bù lại khoảng lấp trống, lúc này piano lại có thể lót vài nốt ở tần trung cao nơi violin vừa bỏ trống.
  • Giọng hát thường khó có thể thay đổi vì dãi tần đã được mặc định bởi đặc tính giọng, tuyến giai điệu, tông nhạc. Tuy nhiên, cách xử lý hơi thở, vị trí giọng, khoảng vang, điều khiển độ đóng mở thanh đới, cách xử lý micro cũng góp phần thay đổi phần nào âm tần, giúp lấp đầy các dãi tần trống hoặc giảm tải bớt cho sự chồng lấn nếu lỡ có xảy ra.

Đây là một kỹ năng khá khó khăn đối với đa số nghệ sĩ biểu diễn, kể cả với nghệ sĩ chuyên nghiệp, đặc biệt với những người có quá ít thời gian biểu diễn trên sân khấu lớn, chưa làm việc nhiều trong phòng thu và ít kiến thức về âm thanh học. Tuy nhiên bạn vẫn có thể cải thiện phần nào kỹ năng này qua việc tìm hiểu đôi chút về EQ (Equalizer), đọc các tài liệu chuyên về mixing, lắng nghe các bản nhạc được mix, master tốt, đến các buổi biểu diễn live của các nghệ sĩ chuyên nghiệp và nếu có thể, tìm kiếm những khóa học về kỹ thuật âm thanh hoặc tìm kiếm sự trợ giúp, hướng dẫn từ những nhạc sĩ, kỹ sư âm thanh hoặc những người có chuyên môn.

5. Tinh tế qua giá trị của “sự có mặt”

Đối với nhiều nghệ sĩ biểu diễn trẻ, đa phần lúc nào các bạn cũng muốn thể hiện kỹ năng cũng như trình độ âm nhạc của mình bằng cách tham gia vào phần trình diễn ngay từ đầu. Tuy nhiên, đôi khi sự có mặt vào một khoảnh khắc hợp lý sẽ tăng thêm giá trị cho sự có mặt đó. Nếu bạn muốn tham gia vào như một phần chính thức của cả ban nhạc trên sân khấu, việc bạn cần làm là chờ đợi những khoảnh khắc ấy. Nghe có vẻ mơ hồ nhưng bạn có thể làm theo cách sau để bắt đầu:

Mỗi bản nhạc thường có một khung cấu trúc gần tương tự nhau:

  • Intro: Đoạn nhạc dạo đầu
  • Verse 1: Đoạn phiên khúc đầu
  • Pre Chorus: Đoạn chuyển qua điệp khúc
  • Chorus: Đoạn điệp khúc
  • Interlude: Đoạn giang tấu
  • Verse 2: Đoạn phiên khúc 2
  • Pre Chorus: Đoạn chuyển qua điệp khúc
  • Chorus: Đoạn điệp khúc
  • Bridge: Đoạn phiên khúc đặc biệt cuối bài
  • Chorus: Đoạn điệp khúc lặp lại
  • Outro: Đoạn kết thúc bài

Có thể có nhiều kiểu cấu trúc khác nữa, tuy nhiên, hãy thử nghĩ xem, trên cấu trúc thông thường này, các bạn có thể tham gia vào bài nhạc với những “khoảnh khắc” đặc biệt nào để tạo thêm giá trị tinh tế cho sự có mặt của mình?

Tùy vào ý nghĩa, nội dung tác phẩm mà loại nhạc cụ và thời điểm thêm vào sẽ khác nhau. Ví dụ tiếp cũng với 3 nhạc cụ Piano, Guitar và Violin như trên cùng với giọng nam trung, một trong những lựa chọn hợp lý sẽ là Guitar vào Intro trước, một mình, rồi đến giọng hát vào ở đoạn phiên khúc (Verse), đến đoạn chuyển (Pre-Chorus), piano bắt đầu vào, đoạn điệp khúc (Chorus), tất cả cùng hòa quyện và chơi mạnh hơn đoạn đầu, đến đoạn giang tấu (Interlude) Violin bắt đầu xuất hiện để tạo điểm nhất cho câu solo.

Như vậy, bạn có thể thấy mỗi nhạc cụ đều có đất dụng võ mà lại đảm bảo giá trị cho sự xuất hiện của mình. Không nhất thiết lúc nào bạn cũng cần phải xuất hiện ngay đầu bản nhạc, và thậm chí, một số tác phẩm đặc biệt, chỉ cần một tiếng Guitar với giọng hát là đủ. Hãy tự hỏi bản thân một câu đơn giản sau “Một tác phẩm nói về sự cô đơn có cần quá nhiều giọng hát và nhạc cụ hòa quyện cùng nhau hay không?”. Trả lời được câu hỏi này, bạn đã có được giá trị tinh tế về sự có mặt của bạn.

Advertisement. Scroll to continue reading.
6. Tinh tế trong sự “nhường nhau”

Đây là một vấn đề khá tế nhị và khó thấy cũng như khó đạt được sự chấp nhận của phần đông nghệ sĩ non trẻ. Khi thấy một người bạn Guitar kế bên “quạt chả”, tay Guitar còn lại thường có xu hướng “bào chung cho vui”, câu chuyện càng thêm tệ hại khi cả Cajon, Piano cùng “bào một lúc”. Nếu là khán giả, bạn sẽ cảm nhận cảm xúc âm nhạc gì trong trường hợp này? Nó không còn là cảm xúc âm nhạc, thay vào đó, trở thành một mớ hỗn độn những sự vồ vập ồn ào không cần thiết. Khi tất cả cùng chơi chính xác nhịp (bất khả thi đối với phần đông nghệ sĩ trẻ, mới vào nghề) âm thanh nghe vẫn tạm ổn, khi một tay đánh thiếu chính xác hơn phần còn lại, nó trở thành thảm họa.

Vậy làm thế nào để tránh được điều này? Một điều thật vi diệu là tất cả chúng ta đều có quyền “nhường nhau”. Nếu như thấy bạn mình đang “quạt chả” khí thế, bạn hãy nhường phần đó lại, đánh đơn giản bằng các hợp âm rải, hoặc tỉa vài nốt cho vui, hoặc bay lên quãng tám cao hơn đánh vài ba nốt, hoặc chạy 1, 2 nốt bass nhấn nhẹ, hoặc khó quá thì… không đánh cũng được. Đã tham gia vào thì cần đảm bảo nó hay hơn, nếu không chắc, không nhất thiết tham gia. Làm được nhiêu đó là bạn đã nâng tầm âm nhạc lên nhiều lắm rồi. Đừng nghĩ nó đơn giản nhé, nghệ sĩ thường mất nhiều năm để đạt tới trình độ này đấy.

7. Tinh tế về chất lượng nốt hơn số lượng nốt

Bệnh chung của các bạn tuổi trẻ tài cao là thích khoe năng lực bản thân qua các câu cú chạy ngón, chạy nốt, tốc độ cao (đối với guitar, piano…) và luyến láy loạn xạ (đối với giọng hát). Những điều này có thể tốt trong những thời điểm và đoạn nhạc cần thiết, ví dụ, đoạn solo đặc biệt để giới thiệu một thành viên cụ thể trong ban nhạc. Còn lại, bạn cần chú trọng vào từng nốt nhạc, làm sao để từng nốt nhạc thể hiện được cảm xúc trọn vẹn nhất. Nếu một câu nhạc dài trăm nốt mà vô nghĩa, hãy chọn một câu nhạc vài ba nốt mà thể hiện được cảm xúc chân thật nhất.

8. Tinh tế trong cách đoán ý

Trong cách phần trình diễn, có các đoạn dằng (Tacet), chơi 1 tiết tấu cùng lúc (Tutti), chơi chậm dần (Rallentando) hay dừng nhịp tự do (Fermata),… những lúc thế này, các ban nhạc hay nghệ sĩ thiếu kinh nghiệm thường xuyên để xảy ra “sự bể dĩa” khi “kẻ trước người sau”, khiến tác phẩm và phần trình diễn thiếu sự chỉn chu, hoàn thiện, đôi lúc thành thảm họa sân khấu. Điều khiến các phần trình diễn này gặp tình trạng trên không chỉ bởi do kỹ năng đàn hát hay quá trình tập luyện, mà chính sự “nghe nhau” và “đoán ý” mới thật sự là điều quan trọng. Thật ra việc “lỡ tay thêm cái nữa” khi đàn, hát, hay chơi các bộ gõ là điều không hiếm thấy, với cả các show chuyên nghiệp, vì với số lượng bài quá lớn, một số nghệ sĩ thi thoảng vẫn quên bài và “bơi” đại theo. Thế nhưng, sự tinh ý nghe nhau và đoán ý của các nghệ sĩ chuyên nghiệp lại ở một trình độ khác. Thông thường, khi đến các đoạn đó, nếu không chắc vì không nhớ hoặc vì chưa tập luyện trước, các nghệ sĩ có kỹ năng tốt thường quan sát, đoán bắt ý của đồng đội rất nhanh nhạy, nếu không chắc, họ cố tình đánh nhẹ hoặc thậm chí không đánh để đảm bảo sự sạch sẽ nhất cho phần trình diễn.

Để có được kỹ năng này, bạn không cần phải tập luyện quá nhiều, bạn chỉ cần chịu khó quan sát đồng đội, tập cảm nhận và đoán biết suy nghĩ của đồng đội qua ánh mắt, nét mặt, động tác tay đàn, nhịp chân… Ban đầu có thể đoán nhầm vài lần, nhưng dần dẫn sẽ quen mặt, quen người và quen cái cảm giác thú vị này.

9. Tinh tế trong những khoảnh khắc chuyển đổi

Không ít lần đi xem các buổi biểu diễn, thường là các buổi nghiệp dư tại các phòng trà, cà phê… không ít khán giả có cảm khác không mượt mà khi sự thay đổi ca sĩ, ban nhạc và giữa các tiết mục thường xuyên có các khoảng lặng vô hồn và vô nghĩa. Dân làm nghệ thuật chuyên nghiệp hay tổ chức sự kiện thì gọi đây là khoảnh khắc “chết sân khấu”. Khi tương tác trên sân khấu, hàng chục, trăm (đối với sân khấu nhỏ) đến nghìn, chục nghìn (đối với sân khấu lớn) khán giả đang nhìn chằm chằm, việc để sân khấu im lặng vô nghĩa trong 2, 3 giây là điều không thể chấp nhận. Nó khiến chương trình không liền mạch, thiếu sự chuyên nghiệp và làm khán giả mất cảm xúc, mất hứng trong không gian nghệ thuật đó.

Giải pháp cho các sân khấu chuyên nghiệp đã có các đạo diễn lo, còn đối với các chương trình nhỏ, sân khấu nhỏ, có một số cách các bạn có thể tự cải thiện được trong các tình huống này:

  • Đối với ca sĩ, khi bước lên sân khấu, khi bạn báo bài cho ban nhạc, thường sẽ mất vài giây để ban nhạc kịp nhớ ra bài, lấy lược phổ (bản phối giản lược trên giấy) và trao đổi với các thành viên còn lại để thống nhất về tông giọng, tốc độ, nhịp điệu và nhạc cụ bắt đầu. Lúc này thay vì cứ nhìn rồi cười nói với ban nhạc, hay đứng đợi, trơ trơ nét mặt một cách vô tình thì bạn nên thử giới thiệu đôi nét về ca khúc bạn sẽ hát, về nhạc sĩ, về cảm xúc, hay về không gian tại nơi bạn đang diễn,… mục đích là câu giờ cho ban nhạc, khi bạn nói xong cũng là lúc nhạc vào, không gian luôn có sự liền lạc và khán giả không cần phải “ngồi chờ thời”.
  • Cũng đối với ca sĩ, khi hát xong, thay vì chào và đi xuống, các bạn chỉ cần nhớ tên người hát sau mình, mời họ lên trình diễn và không quên kêu gọi khán giả vỗ tay cho người sắp bước lên sân khấu bằng những lời giới thiệu đầy hấp dẫn. Một số trường hợp nhạy cảm là khi một nghệ sĩ hát xong, giới thiệu ca sĩ tiếp theo mà không biết họ tên gì rồi loay hoay hỏi tên nghệ sĩ đó ngay trên sân khấu. Điều này khiến khán giả cảm thấy bỡ ngỡ và người ca sĩ sắp lên cũng cảm thấy bị quê bởi lời giới thiệu thiếu trân trọng. Tên người là giá trị quan trọng nhất đối với mỗi người, bạn hãy cố gắng nhớ và đặc biệt là tên hay nghệ danh của người nghệ sĩ.
  • Đối với ban nhạc, khi có những khoảng lặng, cách đơn giản nhất là chơi một đoạn nhạc chuyển nhẹ nhàng để lấp đầy những khoảng trống đó. Bạn có thể đánh một bản nhạc dạo từ một ca khúc bất hủ quen thuộc nào đó, hoặc đơn giản hơn là các hợp âm rải. Muốn chuyên nghiệp hơn và cũng không kém phần phức tạp, đòi hỏi số nhạc cụ và hòa phối nhiều hơn, bạn có thể tìm nghe và tập trước các bản nhạc chuyên dùng cho các phần chuyển của các chương trình biểu diễn chuyên nghiệp hoặc tự tạo ra cho mình các đoạn nhạc riêng mang chất riêng.
  • Đối với MC, những đoạn chuyển là lúc bạn thể hiện vai trò dẫn chuyện đầy hấp dẫn của mình. Phần trình diễn sẽ hay hơn, thu hút hơn khi người dẫn chuyện đưa được những câu chuyện thú vị trước mỗi phần trình diễn, và đương nhiên, nó giúp cảm xúc liền mạch trong suốt chương trình.
  • Đối với kỹ thuật viên âm thanh, trước buổi diễn, giữa các phần trình diễn và sau buổi diễn, bạn cần có các danh sách nhạc riêng biệt, phù hợp với cảm xúc, phong cách, chủ đề và không gian đêm nhạc để khi phù hợp, tiếng nhạc từ bàn điều khiển được nâng lên, tạo cảm giác liền lạc và hài hòa.
10. Giá trị tinh tế của sự im lặng trong âm nhạc

Trong một số trường hợp hiếm hoi, người nghệ sĩ có thể dẫn dắt khán giản vào không gian của sự im lặng hoặc sự vắng bóng tạm thời của một số nghệ sĩ. Điều này khiến khán giả thêm thú vị và trải nghiệm được nhiều cung bậc cảm xúc hơn.

Một đêm nhạc sẽ chán ngắt nếu như suốt 2 giờ liên tục, tác phẩm nào cũng có 1 ca sĩ và 3 nhạc sĩ chơi từ đầu đến cuối. Đôi khi, việc thể hiện một ca khúc chỉ với giọng hát của mình (Acapella) hoặc có thêm phần đệm (Accompaniment) của Guitar sẽ khiến không gian âm nhạc đa dạng và đầy cảm xúc hơn. Những tác phẩm ban nhạc cùng chơi, hãy thử thêm vào một vài đoạn “độc thoại” của giọng hát hoặc nhạc cụ. Hãy tưởng tượng một ca khúc bắt đầu với tiếng Violin réo rắt đơn độc, sẽ làm người nghe cảm thấy sự cô đơn, càng xé lòng hơn khi theo sau tiếng Violin đơn độc ấy ở cuối câu nhạc kết thúc bài là một khoảng lặng tuyệt đối chừng 3 giây trước khi có tiếng vỗ tay đầu tiên. Đó là những khoảnh khắc im lặng quý hơn vàng. Bạn nên nhớ, trong âm nhạc cũng có một dấu nhạc mang tên “Dấu lặng”, hãy tận dụng giá trị của từng chi tiết này. Để hiệu ứng này có hiệu quả nhất, bạn cần đảm bảo chuông điện thoại đã được tắt hẳn, các thiết bị gây tiếng động cũng không còn và tiếng giao tiếp lẫn nhau được giảm đến mức tối đa tránh làm tụt mất cảm xúc ấy.

11. Tinh tế trong sử dụng không gian

Không gian nghe nhạc ở mỗi nơi sẽ khác nhau, người nghệ sĩ tinh tế sẽ có cách giao tiếp, lựa chọn ca khúc cũng như cách trình diễn khác nhau đối với mỗi không gian như thế nhằm tạo sự kết nối cảm xúc tốt nhất giúp khán giả cảm nhận trọn vẹn hơn. Hãy tưởng tượng, với một không gian ấm áp với hơn 40 khán giản, lời giới thiệu nhẹ nhàng, chất giọng ấm cúng của một nghệ sĩ cùng những bản Ballade lãng mạn sẽ phù hợp hơn nhiều so với những ca khúc sôi động, máu lửa. Để trở thành người nghệ sĩ tinh tế, bạn hãy bắt đầu quan sát nhiều hơn về không gian trình diễn và đối tượng khán giả để có cách dẫn dắt, giới thiệu, lựa chọn ca khúc cũng như phong cách biểu diễn phù hợp hơn.

12. Tinh tế trong cách di chuyển trên sân khấu

Việc di chuyển trên sân khấu là điều hết sức đơn giản thế nhưng nhiều nghệ sĩ vẫn không để ý điều này. Có những điều tuyệt đối nên tránh nhưng nhiều bạn vẫn chưa để ý.

  • Không nên đi thẳng từ dưới lên mà nên đi từ bên hông qua. Bạn có muốn biết lý do vì sao sân khấu có 2 cái “cánh gà” 2 bên không? Vì những sự chuẩn bị và xuất hiện của nghệ sĩ không cần để khán giả phải thấy. Khi bạn di chuyển từ dưới lên, thứ mà khán giả nhìn thấy là cái lưng và cặp mông của bạn, vậy nên, chúng ta cần tinh ý thêm chút nhé.
  • Khi đứng trên sân khấu, Không nên xoay mông về phía khán giả.
  • Không nên đứng quá sát “bức tường” nền sân khấu (Background).
  • Không nên đứng đơ ở một vị trí từ đầu đến cuối phần trình diễn.
  • Không nên chạy lên chạy xuống sân khấu khi tiết mục đang diễn ra, trừ trường hợp những sự cố đặc biệt nghiêm trọng như micro mất tín hiệu. Dù có xảy ra trường hợp đó, hãy bình tĩnh thể hiện tiếp dù không có micro, và hãy để phần việc còn lại cho kỹ thuật viên âm thanh sân khấu.
13. Tinh tinh tế trong cách giao tiếp trên sân khấu

Khi cần giao tiếp, hãy ra dấu hiệu thay vì trao đổi, thậm chí nói to trên sân khấu, nếu ra hiệu quá 3 lần mà vẫn không giải quyết được việc đó thì hãy cam chịu và biểu diễn (trừ trường hợp bất khả kháng như không có tín hiệu âm thanh), vì khán giả sẽ cảm thấy nhàm chán và bực dọc khi chờ đợi phần trình diễn mà chỉ nhận được sự trao đổi qua lại của những người nghệ sĩ trên sân khấu.

Hãy tương tác, giao tiếp với khán giả nhiều hơn.

Hãy luôn nở nụ cười khi giao tiếp trên sân khấu dù cho bạn có đang bực bội hay căng thẳng, vì khán giả không đáng phải nhận sự bực dọc từ bạn.

Khi hát song ca, tam ca… bạn chỉ nên cười rồi hát chứ đừng để khán giả thấy các bạn như đang “talkshow” trên sân khấu, không nên nói to, nói nhỏ, ghé tai nhau…, điều các bạn cần làm chỉ đơn giản là hát và biểu diễn thật hay.

Hy vọng bài viết về sự tinh tế trong trình diễn âm nhạc sẽ gợi mở cho các bạn những kỹ năng khác trong trình diễn âm nhạc, giúp phần trình diễn của bạn ngày càng chuyên nghiệp hơn.

AdamMuzic

Advertisement. Scroll to continue reading.